"(*) Trong đầm gì đẹp bằng Sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhụy vàng
Nhụy vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn ..." (Ca dao)....
Và sau đây là bài viết của Tâm Hiền giới thiệu thi phẩm nầy đến những người yêu thơ qua thi phẩm Mây Tím Còn Vương của Hoài Thương Trang
Tập thơ với tựa đề “Mây tím còn vương” của Thi sĩ Hoài Thương Trang một thi hữu của Tâm Hiền đã được ấn hành vào cuối năm 2008 góp mặt vào vườn hoa thi văn Minnesota, tác phẩm nầy là sự tổng hợp của một dòng thơ mang âm hưởng tình tự dân tộc nơi miền cát trắng Nha Trang, với lời thơ mềm mại như những tiếng thì thầm của gió ve vuốt từng rặng thùy dương, bềnh bồng cùng con sóng vổ về bờ cát mịn, thênh thang cùng mây trời. Đôi lúc mang một chút rạt rào của mùa Xuân, một chút nắng của mùa Hè, vài chiếc lá vàng rơi của mùa Thu và thêm vài bông tuyết của mùa Đông đã tạo thành không gian thời gian lắng đọng trong thơ, đưa đẩy tâm hồn chúng ta trôi dạt lênh đênh theo dòng tư tưởng huyền ảo mông lung của nguồn cảm hứng.
Là đứa con tinh thần thứ hai kể từ ngày đặt chân lên mãnh đất giá lạnh tình nồng vào đầu thập niên lưu vong, rồi lăn mình vào cuộc sống vì sinh kế, bận rộn công việc gia đình nhưng Hoài Thương Trang vẫn cố gắng dành những giây phút riêng tư của mình để mặc cho dòng suy tư trôi mãi theo nguồn thơ và mơ đến một ngày nào mình sẽ hoàn thành được một thi tập cho riêng cá nhân, vì thế đôi khi phải ghi vội tất cả những ý thơ lai láng vào những trang giấy, quyển sổ tay hay những phương tiện có thể tìm được, nhất là thơ đến thơ đi chập chờn trong từng giấc ngủ nhưng mãi đến năm 2006 mộng ước đó mới thành sự thật với đứa con tinh thần đầu tiên mang tên “Phố xưa anh về”. Được sự chào đón nồng ấm và động viên của những khách yêu thơ tại Minnesota, cuối năm 2008 Hoài Thương Trang .
Hôm nhận được tập thơ “Mây tím còn vương”, Tâm Hiền có gọi điện thoại chúc mừng và nhân tiện hỏi thăm vài điều chi tiết để bổ túc thêm tư liệu viết bài giới thiệu nầy, và có ngỏ ý xin đặt một bài thơ tặng ngược lại cho Hoài Thương Trang (cái nầy là múa rìu qua mắt thợ) với ý thơ chỉ lấy tựa của các bài thơ trong thi tập Mây Tím Còn Vương mà thôi, thế nhưng khi bắt tay vào việc mới thấy cái khó của nó, tuy nhiên sau mấy đêm cố gắng, sữa tới sữa lui cũng tàm tạm mà đáp lễ và coi đây là món quà đầu năm mặc dầu tự bắt buộc mình không được phép thoát ra ngoài những tựa đề của các bài thơ, vì thế rất nhiều lỗi về niêm luật, bằng trắc ngoài ý muốn mong các bạn niệm tình tha thứ cho thi sĩ vườn nầy, bài thơ cũng mang cùng tựa là Mây Tím Còn Vương, mời các bạn thưởng thức:
Mây tím còn vương, Buồn, Tóc rối
Nếu em buồn, Riêng một mình thôi
Vấn vương, Hình bóng thành đôi
Người xưa phố cũ, Hoa môi, Cung sầu
Nhớ anh, Rượu nóng tình say
Trăng sao đã thấy, Một phương trời nầy
Qua rồi mười bẩy thơ ngây
Bánh xe dĩ vãng, Tình sầu xót xa
Là em, Hoa tím ngày xưa
Hoang sâu, Thu vỡ, Bài thơ ru tình
Yêu anh, Ngọn nến trăm năm
Xếp lại nỗi nhớ, Vô tâm vô tình
Đắn đo, Tôi vẫn là tôi
Bâng khuâng áo tím, Ta ơi đừng về
Hỏi ai ai hỏi, Em đi
Hạnh phúc sỏi đá, Thôi thì thì thôi
Khuyết trăng, Chiếc áo cuộc đời
Quê ngoại, Đừng hỏi, Một thời ta yêu
Nhớ, Một thoáng Hà Nội xưa
Grand Canyon, Ở đó chưa là mùa thu
Giấc mơ của mẹ, Đợi chờ
Vẫn yêu như thế, Nhớ rồi thương thôi
Soi tình, Hong ấm bờ môi
Quê hương - Giọt nhớ - Một trời Việt Nam
Cô đơn, Hoa tím bằng lăng
Hà Nội ngày cũ, Mai rồi quên nhau
Mơ trăng, Đừng hỏi vì sao
Tương tư lá đỏ, Về đâu nổi buồn
Hương thời gian, Biển và em
Ngập ngừng nổi nhớ, Tình theo bốn mùa
Đường mây, Thương mãi ngày xưa
Một thời áo trắng, Một thời tôi yêu
Quà sinh nhật, Nữa vầng trăng
Mùa xuân huyền diệu, nhớ gì mùa xuân
Biển-Tôi và chim hải âu
Cần thiết, Bóng nắng, Từ đâu ta yêu
Bóng xưa, Khóc, Một lần thôi
Vương vấn, Riêng một góc trời, Lạnh, Yêu
Nếu, Khi trái tim còn yêu
Quà cho em, Tình yêu ơi, tình yêu....
Trở lại với thi tập Mây tím còn vương của Hoài Thương Trang, với gần một trăm bài thơ mang nhiều đề tài thể loại từ tình yêu, sông núi, tâm tư, thắng cảnh đã được Hoài Thương Trang cô đọng lại trong 120 trang khổ 6x9 được in ấn trong sáng với nhiều phụ bản đính kèm để minh họa ngoài ra còn bonus thêm một bản nhạc NẾU thơ HTT, Uyên Mạc phổ nhạc, đồng thời bìa in 4 màu offset với hình Hoài Thương Trang trong một chuyến du lịch South Dakota.
Một lần nữa xin chúc mừng sự thành công của Thi hữu Hoài Thương Trang
Những ngày đầu năm 2009
Tâm Hiền.
PS - Tâm Hiền chủ nhiệm tờ báo Thế Hệ Mới Magazine
tại thành phố St.Paul/Minneapolis - Minnesota .............
Nói Lời Dấu Yêu ... !
HoàiThươngTrang
Monday, November 22, 2010
Friday, August 27, 2010
Vần Tóc Rối
Vô tình đọc được cái tin Phân Ưu trên tờ báo làm cô hốt hoảng , sao lại có sự trùng hợp tên như thế chứ . Chẳng phải người ấy đã rời xa thành phố này từ lâu lắm rồi kia mà. Cô điện thoại tìm một người quen hỏi thăm , mong đó không đúng như cô nghĩ... Thế nhưng sự thật lại phơi bày ra trước mắt cô một cách phũ phàng quá . Cô bắt đầu thấy đầu óc mình quay cuồng , con tim như ngừng đập. Tại sao , tại sao lại như thế chứ? Vậy mà từ bao lâu nay cô vẫn dửng dưng... không còn có một giây phút nào để tìm về quá khứ. Cô yêu chồng thương con và những ngày tháng hạnh phúc riêng mang.
Cái tên người ra đi , bỗng chốc lan tràn trong tâm tưởng cô một cách rối bời. Như sóng đổ ngoài khơi tràn về , đập vào ghềnh đá thức tỉnh ăn năn. Cô chợt nhận ra hai hàng nước mắt rơi chảy ướt vành môi mặn đắng xót xa . Năm tháng trôi qua vô tận , vậy mà đời người lại ngắn ngủi . Dĩ vãng như bức tranh lu mờ trong bóng tối để hôm nay chợt lập lòe sáng lóe ở một góc đời cô muộn phiền tiếc nuối . Nỗi đau âm ỉ nhỏ giọt khóc cho người vừa nằm xuống để một đời cô từ nay dễ gì quên mau.
Cô gặp Việt trong đám tang hôm ấy thật quá ngỡ ngàng. Bao nhiêu năm ấy tưởng chừng như đã bị phai mờ , vậy mà bỗng dưng hôm nay gặp lại lòng cô lại bồi hồi xúc động - Hay tại trong ngôi nhà quàn này , người đã ra đi để lại trong lòng người ở lại với nhiều luyến tiếc xót thương ??? Và cô cũng không khỏi tránh được cái cảnh buồn đau đẫm đầy nước mắt ấy ?
Cô tìm cho mình một chỗ đứng ở một góc , chung quanh cô rất đông người và dường như mắt ai cũng rưng rưng nhỏ lệ.... Việt tiến bước gần lại chỗ cô đứng , vô tình hay cố ý cô không rõ , hình như anh cũng muốn trốn mình vào một góc để nghe tiếng thời gian nức nở như thế - Được một chốc Việt quay sang chào rồi xích lại gần cô hơn , anh nói nhỏ :
- Lâu quá không gặp. Khỏe không?
Cô bối rối , lòng vương vấn một nỗi buồn không nói lên được câu trả lời. Việt xích lại gần hơn chút nữa rồi thì thầm bên tai cô :
- Lát nữa anh muốn được gặp Đoan một chút . Không hiểu có được không?
Cô nhìn Việt bỡ ngỡ nhưng rồi cũng nhỉ gật đầu....chung quanh cô và Việt đang rộn rã tiếng kinh cầu vang vang lên từ mọi phía. Một đám tang thật trang trọng trong phần nghi lễ - Vậy mà tội nghiệp quá - Người ra đi nào hay , chỉ nằm im bất động nghe tiếng thời gian ngừng nghỉ dù chỉ mới hôm qua thôi , chắc gì đã nghĩ và đoán được hôm nay mình lại bỏ cuộc chơi bên đời để đi về phía bên kia thế giới?
Khi từ giã tang quyến , cô chậm rãi bước ra khỏi nhà quàn và quên câu Việt hỏi lúc nãy:" Lát nữa anh muốn được gặp một chút ?" . Nhưng đã lỡ ra khỏi nơi ấy rồi nên cô cũng đành làm ngơ và không cho là quan trọng lắm , vì đã bao nhiêu năm không gặp thì giữa cô và Việt đã không có còn điều gì để nói nữa . Có chăng vô tình gặp nhau nơi đây âu cũng chỉ là một điều ngạc nhiên cho đôi bên , hoặc chắc Việt cũng chỉ muốn biết đời sống cô bây giờ ra sao? Hay hỏi cho có vẻ thân tình như cái thuở ban đầu ấy !
Buổi chiều hoàng hôn nơi đây buông xuống chậm, tháng tám còn đong đầy vạt nắng vàng hong hanh cuối phố , cô nặng nề lê từng bước trên thảm cỏ xanh êm ả như nỗi buồn đang phủ kín tâm hồn cô lúc này. Xa xa nơi ngôi nhà quàn vẫn còn ồn ào đông người bịn rịn quấn quýt chia tay hoặc bên nhau vỗ về an ủi cho nhau , thỉnh thoảng vang lại tiếng cười của ai đó... chắc gặp lại cố nhân nên vui mừng hạnh ngộ ?
Vậy mà sao đôi mắt cô còn tràn trề rơi lệ? Cô cố quên đi không nghĩ đến Duy, hình ảnh khuôn mặt anh lại không phai trong đầu óc cô lúc này. Lúc nãy trong nhà quàn , cô lặng lẽ đến bên cạnh chiếc quan tài nhìn anh và nói lời chia tay cùng chúc anh mau sớm về cõi Chúa. Hãy quên đi những muộn phiền nếu có...Ngay cả câu chuyện tình trên ba mươi năm giữa cô và anh đã vội vàng qua nhanh như thế đó - Một cuộc tình đẹp của thời son tuổi trẻ thơ ngây trong trắng mà cô đã một lần ngoảnh mặt quay đi không muốn nhớ.
- Đoan , Đoan ơi...chờ anh !
Cô giật bắn cả mình , Việt đã tìm thấy cô trên ngọn đồi cỏ....Anh vừa đến vừa thở hổn hển rồi mỉm cười nhẹ :
- Anh tìm Đoan sau khi lễ xong nhưng không thấy đâu hết , hỏi ra mới hay Đoan vừa rời nhà quàn . Anh nghĩ thế nào thì Đoan cũng thả bộ ra đây.... Nơi chốn kỷ niệm vẫn hay tìm về , phải không ? Sao không chờ anh ?
Cô nhìn Việt , người anh năm xưa có già thêm đi theo mớ tóc bạc thời gian nhưng khuôn mặt vẫn không thay đổi nhiều sau mấy mươi năm. Cô nhỏ nhẹ :
- Thấy anh bận quá nên Đoan không muốn làm anh phải bận tâm thêm... nhưng bây giờ thì anh tìm gặp Đoan rồi . Có chuyện gì không anh?
Việt nở nụ cười hiền hòa nhưng sau đó lại trầm buồn , anh nói :
- Có một câu chuyện về Duy , anh muốn kể Đoan nghe - Hy vọng Đoan không nỡ từ chối . Dù sao thì nó cũng đã mất rồi !!
Cô nghe lao xao trong gió những tiếng thổi rít lên qua hai hàng dương xanh, làm lạnh cái không gian yên tĩnh bốn bề . Cô kéo lại cổ áo và níu lại những sợi tóc dài bay xỏa trên mắt trên môi rồi thả bay dài theo gió. Tự dưng nước mắt cô lại trào ra , không cầm được cô nấc lên thành tiếng...Thấy cô bối rối , Việt cầm tay cô dẫn lại gần một khoảnh cỏ mềm rồi mời cô cùng ngồi xuống ....
Ngày đó , Duy và Việt là đôi bạn thân, thân lắm như đôi anh em, như hình với bóng . Trước năm bảy lăm , du học rồi gặp nhau . Sau bảy lăm mất nước nên cả hai bỗng dưng trở thành mồ côi vì không còn liên lạc được gia đình . Từ đó , cả hai phiêu bạt tứ xứ vừa tiếp tục đi học vừa đi làm rồi thì họ không ở một nơi chốn nào cho lâu dài - Khi có người quen ở thành phố này rủ về , Duy và Việt tò mò đến... Phố nhỏ tình nồng vì thuở ấy có bóng dáng Đoan xuất hiện như một nàng tiên trong cổ tích nên cả hai nhất định xin nhận nơi này đất lành chim đậu.
Thời gian không lâu , Duy và Đoan yêu nhau khắn khít và Việt trở thành nhân chứng cho đôi tình nhân hẹn hò. Việt đối với Đoan như một người anh , và với Duy như một cố vấn trong tình yêu đam mê tuyệt vời ấy. Thế nhưng cuộc đời không trôi chảy như mơ , sau một thời gian yêu nhau và gia đình Đoan biết được , Duy không được sự chấp thuận của gia đình nàng vì hồi đó Duy chưa có công ăn việc làm ổn định lại tứ cố vô thân - Nghe đâu suốt ngày chỉ đàn hát làm thơ và đốt thuốc giải sầu... Dĩ nhiên bao lần Duy đến thăm Đoan trên vai Duy lúc nào cũng vác cây đàn guitar , Duy say mê đàn và Đoan hát .... lắm khi Việt không khỏi ghen thầm vì trông đôi bạn trẻ của mình sao lại hồn nhiên yêu sống như trong một giấc mơ từ ngàn kiếp ... rất tình rất thơ !
Và vì những đa đoan trong cuộc sống , dĩ nhiên sợ con gái mình vướng phải những sầu đau không may mắn giữa cuộc đời bon chen này , nên từ đó gia đình bắt Đoan phải xa lánh không được giao thiệp với bất cứ một thanh niên nào nhất là Duy và Việt .
Duy đã bao lần trao lời cầu hôn nhưng Đoan vì sợ cha mẹ nên trốn tránh không dám gặp Duy nữa ngay cả những lá thơ Duy viết thầm trao gởi cả niềm thương nỗi nhớ, Đoan cũng hoảng sợ không dám hồi âm. Rồi có những đêm quay quắt nhớ , Duy điện thoại đến nhưng đường giây lại bị tắt không có ai trả lời . Sự thật quá phũ phàng , đau lòng và buồn tình , Duy rủ Việt rời bỏ thành phố đang ở ... Đêm cuối cùng , trên chiếc xe cho cuộc hành trình đi xa , Duy bắt Việt phải ghé đến nhà Đoan nói lời chia tay dù biết rất khó mà gặp mặt Đoan vì cha mẹ nàng . Duy đậu xe bên kia đường gần suốt cả đêm dài , cho đến khi mặt trời vừa ửng hồng phía bên kia chân mây mà vẫn không thấy bóng dáng Đoan ... Rốt cuộc rồi tình yêu Việt dành cho Đoan cũng dần tan theo áng mây trôi hững hờ giữa màn sương đêm đó. Biết Duy quá thất vọng , Việt phải tìm lời an ủi nên Duy mới đành lòng để Việt cho xe chuyển bánh....
Nào Duy có biết đâu , giữa bóng đêm đen trong căn phòng qua khung cửa sổ nhỏ Đoan ngồi im lặng khóc và dõi mắt nhìn theo chiếc xe từ từ lăn chuyển cho đến khi khuất bóng mà nước mắt đầm đìa nhỏ lệ....trái tim của một con bé mới yêu không thể hiểu tại sao khi yêu nhau người ta lại bắt phải xa nhau ? Như vần trăng đêm ấy cũng vỡ tan từng trăm ngàn mảnh vụn...khóc òa theo cơn mưa gió lạnh trong đêm hoang vắng.
Bây giờ ngồi đây , sau ba mươi năm dài lặng lẽ trôi.... Đoan tưởng mọi chuyện đã chìm sâu vào quá khứ. Tình yêu năm xưa chỉ là một thoáng mây bay nhẹ nhàng lãng trôi.... Đoan đang sống một cuộc đời hạnh phúc , để rồi bỗng nhiên hôm nay làm đôi mắt thêm cay....
- Đoan có biết , tại sao Duy lại trở về nơi đây không?
Câu hỏi của Việt làm cô giật bắn cả mình.... cô không rõ lắm vì cô nào hay , cô lắc đầu thở dài..
- Thật sự Đoan không biết vì lâu quá rồi.
- Ừ , lâu lắm...Thời gian qua nhanh như bóng câu phải không Đoan ?
Rồi anh tiếp không chờ cô trả lời.
- Duy về đây được hơn 3 tháng rồi , sau gần hai năm vướng vào căn bệnh ung thư phổi....Vợ Duy là người đàn bà chịu thương chịu khó săn sóc nó từng ly từng tí nhưng rồi cũng phải cắn răng nhịn nhục với nỗi lòng riêng vì biết Duy vẫn còn yêu Đoan lắm. Khi biết mình sắp ra đi vĩnh viễn , Duy xin vợ cho về lại phố cũ để được an nghỉ và nếu có mất đi xin chôn cất nó tại thành phố này , nơi đồi thông xanh sẽ ôm chôn nấm mồ kỷ niệm một thời đã giết chết con tim loang lở của nó. Nơi mà ngày xưa nó có rất nhiều kỷ niệm cùng Đoan . Đoan nhớ không? Chứ nó thì chẳng bao giờ quên Đoan ạ.... Anh nghe nó kể nhiều lắm về những tháng năm xưa , thành phố lạnh luôn được bao quanh bởi lớp sương mù mà hình ảnh Đoan trên đồi thông năm nào Đoan đến thăm nó với thật nhiều yêu thương. Nhất là vần tóc rối. Ừ, nó nhắc mãi về vần tóc rối ngoan hiền của Đoan vẫn xoay mù trong quá khứ đẹp của nó. Nó sống trong kỷ niệm nhiều quá nên cuộc đời nó xanh xao như những cọng cỏ ướt mềm nỗi nhớ....
Ngưng một chút , Việt vói trong túi quần chiếc khăn tay chùi vội những giọt nước mắt , anh tiếp :
- Cách đây gần một tháng thôi, nó yếu lắm... Hình như nó đã biết trước thời gian không còn chờ đợi nó nữa nên nó nài nỉ anh chở ngang nhà Đoan , chỉ để nhìn Đoan thôi chứ không muốn gặp... vì nó biết và vui lắm khi hay Đoan đang sống một cuộc đời hạnh phúc . Anh vì chìu ý một người bệnh , mà nhất là lại là một người bệnh tương tư rất nặng... Đoan có thể tưởng tượng nó đốt thuốc không ngưng nghỉ kể từ khi xa rời Đoan ... hơn ba mươi năm dễ có...May quá trời cũng còn thương nó vì khi anh chở nó đi ngang qua nhà Đoan , lúc ấy thì Đoan cũng vừa bước ra sân ngoài ngồi đong đưa trên chiếc ghế mây , chung quanh là dàn hoa Tường Vy rực hồng giữa buổi chiều hoàng hôn tím lan nhẹ về .... Dù không gian và thời gian bây giờ đã quá đổi thay , vậy mà đôi khi ở trong con tim hình ảnh chúng ta vẫn không thay đổi , ít ra là qua ánh mắt của Duy hôm ấy - Đoan vẫn là một cô con gái xinh đẹp như tranh . Lại dệt lên một tấm tranh đẹp trong đôi mắt si tình của nó. Bọn anh đậu xe bên kia đường nên Đoan không để ý ... Nó nhìn Đoan thật lâu mà không nói được câu gì , anh chỉ có thể nhìn thấy những giọt nước mắt khô trong đôi mắt nó từ những năm tháng còn đọng lại.
Từ hôm ấy trở đi , nó bắt đầu biếng ăn mất ngủ ... Có nhiều lần nó ú ớ gọi tên Đoan ... rồi lần lần rơi vào tình trạng hôn mê.Thật anh không ngờ ở trong cõi đời này lại còn có kẻ si mê chung tình đến như vậy . Đoan tin không?
Cô vẫn ngồi im bất động , lặng điếng cả người , nỗi nhớ hôm xưa nay về treo trên tang tóc . Cô cuối đầu nhưng không dấu được những tiếng nức nở nghẹn ngào , mắt nhạt nhòa nhìn xuống thảm cỏ xanh nghe như tiếng giun trùng réo gọi về từ dưới lòng đất lạnh. Gió trên đồi thông xanh vẫn vi vút thổi ngang đầu, vần tóc cô lại rối tung bay vào lối hư không...
Hoài Thương Trang
Tháng Tám Người Đi - Minnesota - 2010
Thursday, August 19, 2010
Vu Lan Nhớ Mẹ
Mưa . Những hạt mưa rộn ràng xô đẩy nhau vỗ tí tách vào thềm đá như trăm ngàn chiếc bong bóng vỡ tan rồi tan vỡ . Những giọt buồn đơn điệu như tiếng nhạc khóc bên đời , như lòng con hụt hẫng xót xa vì thiếu vòng tay ôm và lời nói âu yếm ngọt ngào của Mẹ . Con nhớ có hôm con buồn tủi thút thít khóc một mình vì muộn phiền giận dỗi chồng, con . Mẹ lại đến ngồi bên con như một bà tiên hiền dịu , ôm con vỗ về khuyên nhủ ...:"Nín đi con, lớn rồi đừng khóc như thế nữa .... con nên nhớ là ai cũng yêu thương con , chẳng phải vì một tí giận hờn mà làm con khóc nhưng nhìn con khóc Mẹ lại càng đau lòng hơn và nhất là chồng con của con sẽ phải khổ tâm lo nghĩ . Cả nhà mất vui đi vì những chuyện cỏn con như thế ấy phải không ? " Con không trả lời Mẹ, chỉ gật đầu ôm Mẹ trong vòng tay nồng ấm , miệng mỉm cười mà nước mắt con cứ tuôn rơi đầm đìa , trôi chảy dài ướt đẫm bờ vai áo Mẹ .
Con yêu Mẹ quá ...Sao con lại cứ hay tủi thân như thế chứ ! Mẹ ơi , giờ Mẹ đã xa con cả một vòng tay ôm , thèm quá những lời khuyên nhủ vỗ về và những ngón tay mềm mại vuốt ve của Mẹ . Hay trong đôi mắt hiền từ vị tha nhân ái mà Mẹ không bao giờ tỏ ra giận hờn cau có một ai .... Nói vậy chứ , có lúc Mẹ buồn bực điều gì ... Mẹ giận con đến cả tháng ngày dài không tên , con khóc nhiều hơn những ngày trời mưa giông gió bão nhưng sau cơn mưa nào thì trời cũng lại sáng . Thế nên con vẫn cảm nhận được mình là đứa con gái được Mẹ cưng nuông chìu và dành cho nhiều yêu thương nhất . Chẳng phải thế sao , vì những năm tháng cuối đời của Mẹ , con là người hạnh phúc duy nhất được sống kề cận bên Mẹ, chung một mái nhà đơn sơ nhưng tràn đầy tiếng cười tiếng nói của Mẹ con mình và nhất là con từng được nghe tiếng Mẹ thầm thì bảo "Thương lắm con gái của Mẹ..." . Giờ thì câu nói ấy chỉ còn thoang thoảng bên tai con như điệu ru an ủi vỗ về trong những lúc con cô đơn trống vắng khi nghĩ và nhớ về Mẹ .
Nhiều đêm trăng sáng ngoài sân, con chợt thấy bóng dáng Mẹ hiền từ hiện về như Đức Phật Từ Bi Quan Thế Âm Bồ Tát - Lòng con lại thanh thản thêm ra ... Như phép nhiệm mầu che chở , con thấy đời bớt đi nhiều nỗi muộn phiền lo lắng . Con chỉ muốn sống lại những ngày yêu thương hạnh phúc bên chồng bên con vì con biết Mẹ sẽ mỉm cười nơi chín suối khi thấy con không còn đong đầy cuộc đời bằng nước mắt nữa ...Nhưng Mẹ ơi , có những lần rồi Mẹ sẽ thấy con rưng rưng khóc . Xin Mẹ đừng buồn nhé vì có thể đó là những giọt nước mắt vui và hạnh phúc .
Mưa . Hay tại mắt tôi lại nhạt nhoà đẫm lệ vì mãi nhớ thương Mẹ . Mẹ ơi , ở một nơi nào đó , có bao giờ Mẹ còn nhớ đến con không hở Mẹ ? Riêng con thì con nhớ Mẹ quay quắt ngày đêm , hình bóng Mẹ mãi luôn ở bên con . Dù cho đến ngày hôm nay, con có lớn khôn như thế nào thì con vẫn mãi là con của Mẹ và tình yêu Mẹ cho con vẫn mãi mãi không bao giờ xa rời trong trái tim con .
Hoài Thương Trang
Vu Lan nhớ Mẹ - 2010
Wednesday, May 5, 2010
Ví mà đánh đổi cuộc đời
Cho tôi mua lại nụ cười Mẹ tôi ....
Cả hơn tuần nay nay đầu óc tôi cứ bị ám ảnh bởi những trang báo hình quảng cáo chọn quà mua cho Mẹ ... Thì ra , gần đến ngày vui của Mẹ - Người mỹ gọi đó là ngày vui dành cho Mẹ - Happy Mother's Day . Thảo nào mấy cô con gái tôi cũng rộn ràng thăm hỏi nhiều hơn mọi ngày.... Tôi thì ngày nào lại chả vui , được sống bên chồng con đã là niềm hạnh phúc không tưởng . Ao ước gì hơn bây giờ ????
Thế nhưng , lòng tôi vẫn đớn đau mỗi khi nghĩ đến Mẹ - Mẹ tôi không còn ở trên đời này nữa , mới ngày nào thôi - Mẹ vẫn còn ngồi đó mỗi buổi sáng bên tôi với tách cafe' thơm nồng & đêm về , hai mẹ con tôi hay thủ thỉ trò truyện cho đến khi Mẹ tôi nhắm mắt ngủ... Thật ra tôi nói nhiều hơn Mẹ , vì dạo sau này Mẹ yếu đi nên ít nói nhưng miệng thì lúc nào cũng mỉm cười mỗi khi nghe tôi nói líu lo như chim (Mẹ bảo thế !!!) -Tại muốn Mẹ được vui nên tôi hay hót , tôi muốn được làm con chim non bay nhảy hát ca quanh mẹ mỗi ngày để được nhìn thấy nụ cười móm mém của Mẹ..
Thế nhưng bỗng dưng một ngày chim mẹ mất đi - chim con bàng hoàng sửng sốt la thét tiếng kêu gào đau thương .... Chẳng có ai nghe thấy gì , chỉ còn trơ lại cái tổ chim xác xơ tiêu điều . Tôi cũng như thế đó , Mẹ bỏ tôi đi về bên kia cuộc đời ,mặc cho nước mắt tôi rơi ướt đẫm nỗi buồn niềm đau dâng tràn....Sao tôi yêu nụ cười của Mẹ tôi đến thế chứ ! Nụ cười hiền từ nhân hậu ví mà đánh đổi cả cuộc đời tôi để mua lại nụ cười của Mẹ tôi cũng bằng lòng chấp nhận ... Nhưng chắc số tôi còn nặng nợ nhiều , trách nhiệm và bổn phận , những yêu thương lo lắng cho chồng cho con còn chồng chất vun cao như trời như biển nên tôi đang lặng chìm trong cuộc đời dâu bể .
" Mẹ kính yêu của con,
Bao ngày tháng trôi qua nhanh , nhanh đến nỗi con không còn đủ thì giờ để ôn lại thời gian đã đi qua - Dù quá khứ trong cuộc sống của Mẹ và con còn quá nhiều kỷ niệm đẹp và hạnh phúc vô biên . Để bây giờ , một ngày không thấy Mẹ là một ngày con hụt hẫng giống như mất đi sự thăng bằng trong từng bước chân, một chỗ đứng ,một nơi ngồi hay ngay cả một lời nói cũng không gói trọn cả niềm vui trong ấy ...Nhưng Mẹ ơi ! hễ lúc nào tâm hồn con trống vắng thì hình ảnh Mẹ lại hiện về trong con một cách hiển nhiên như thế - Có những đêm thắp hương cho Mẹ, lóng lánh những giọt nước mắt hoen mi - nhạt nhoà hình bóng Mẹ qua đấng Từ Bi Quan Thế Âm Bồ Tát . Con nhận đón nụ cười trên môi của Phật , nụ cười bao dung và vị tha ... Và Mẹ , như lại trở về với con trong phép nhiệm mầu thiêng liêng ấy ..."
Không phải tại vì ngày Happy Mother's Day mà tôi nhớ đến Mẹ tôi - Ngày Mẹ tôi chưa ra đi về bên kia thế giới , mỗi ngày sống bên Mẹ là mỗi ngày tôi hạnh phúc yêu đời yêu người dù Mẹ tôi không mạnh khoẻ nhưng bên tôi, Mẹ lại rất vui tươi & bình an. So với số tuối 80 đó , đối với một người khoẻ mạnh bình thường thì Mẹ tôi lại thua kém mất rồi vì căn bệnh mất trí nhớ đã cướp mất đi nhiều hạnh phúc mà Mẹ tôi chưa được hưởng trọn hoặc vô tình nó đã huỷ hoại đi một phần trí óc tôi loang lở vì thiếu vắng tình yêu thương ngọt ngào của Mẹ dành cho tôi .
Cuộc đời lắm khi đấm đầy nước mắt chan chứa cả niềm vui tràn trề ... Tôi đã thấy Mẹ tôi Khóc , Mẹ tôi cười , ngày vui ngày buồn ngày đau ngày ốm , những năm tháng trải dài trước mặt vút qua như một cái chớp mắt . Để trong môt phút giây ngắn ngủi , tôi mất Mẹ trong niềm đau tuyệt vọng . Nỗi tuyệt vọng bất hạnh của một đứa con chỉ còn biết cúi đầu ấm ức khóc - những giòng nước mắt đưa tiễn linh hồn Mẹ tôi đi về phía bên kia cuộc đời , một thế giới bình an không còn sự muộn phiền đau đớn - Vì Mẹ tôi, đã phải chịu đựng những tháng ngày dài trên giường bệnh dù ai cũng bảo Mẹ tôi còn có phước được sống cùng con gái chung một nhà đêm hôm lo lắng cơm nước thuốc thang hơn là những người mẹ già sống cô đơn lặng lẽ trong các nhà bệnh dưỡng lão ...
Thật ra , người ta vẫn nói mỗi người mỗi cảnh , mỗi nhà mỗi hoa - Tôi , mới thật là người con gái có phúc có lộc khi được Mẹ chịu về ở chung . Thuở có Mẹ - nhà tôi luôn rộn rã tiếng nói tiếng cười , người ra kẻ vào , người đến kẻ đi , người thăm kẻ viếng . Đó là chưa kể các anh chị em và các con cháu xa gần ,gần xa luôn luôn kề cận thăm hỏi hội họp để được quây quần bên Mẹ , trong những bữa ăn chiều cuối tuần . Mỗi lần như thế, tôi thấy Mẹ tôi vui hẳn ra dù sau mỗi bữa họp mặt , ai nấy đi về - Để lại trong lòng Mẹ tôi một chút xao xuyến bồi hồi nhung nhớ - Có phải tất cả các bà mẹ già đều hay thương nhớ những đứa con xa ? Chắc vậy , vì Mẹ tôi cũng thế , hay nhắc nhở đến các anh các chị em tôi mỗi khi thiếu vắng bóng dù Mẹ không nói lên được sự mòn mỏi chờ trông . Còn tôi, sau những lần xum họp , đưa Mẹ về phòng nghỉ ngơi & trong những tiếng than vắn thở dài Mẹ hay bảo :"Tội nghiệp con gái của mẹ, mai mốt Mẹ khoẻ , con bớt cực khổ !"
Mẹ ơi , nghĩ lại những lời Mẹ nói - những giòng nước mắt con lại vỡ oà trôi chảy theo từng ngón tay viết đây ... Con đang khóc vì sự xao động của trái tim con ấp ủ nhiều niềm thương nỗi nhớ ... Ai bảo con khổ khi Mẹ ở kề cận bên con . Mẹ có biết, mất Mẹ con còn khổ hơn gấp trăm ngàn lần ... vì từ đây, sự trống vắng cô đơn của tháng ngày dài sẽ trở nên vô tình và hờ hững !
Ồ Không , thưa Mẹ - Con sẽ nhớ mãi và cố gắng nghe lời Mẹ đã dạy , sống sao để thời gian không là vô nghĩa đối với chồng con và những người mình thương yêu dù cho có người con chỉ quen biết đến một lần . Hạnh phúc là những gì mình đã , đang và sẽ mãi mãi tồn tại nếu mình biết tận hưởng ,gìn giữ và chia sẻ . Nước mắt chảy xuôi là như thế .... Con còn có cả một gia tài quý báu mà Mẹ đã để lại là những kỷ niệm sống mãi trong trái tim con sẽ không bao giờ có ai đó đánh cắp đi được .....
Tôi cám ơn Mẹ tôi , cám ơn Trời Phật đã đưa Mẹ tôi về cõi Niết Bàn trong giờ phút lâm chung nghiệt ngã của một đời người - Trong chốn thanh tịnh A DI ĐÀ -Mẹ về sống một cuộc đời mới không còn chịu nhiều sự đớn đau lo lắng muộn phiền ...
Nhìn lại hôm nay, nhớ các con gái tôi ngày nào cũng xôn xao vòi vĩnh tiền của bố, để mua quà cho tôi trong ngày Mother's day ... Cứ mỗi năm trôi qua như thế, Anh hay nhắc lại & kể, tụi nhỏ cứ rộn ràng đòi anh đưa đi phố , chọn cái này chọn cái kia, hoặc đứa nói mẹ thích cái này, đứa bảo mẹ thích cái kia ....Rồi thì Anh cũng phải chìu lòng mua hết những gì tụi nhỏ muốn mua cho tôi ... Chưa hết nhức đầu đâu nhé , Anh giễu - cả đến chọn mua giấy gói quà , chúng nó cũng lý luận cái màu sắc này đẹp hơn , cái mẫu hình kia mẹ thích hơn .... rồi về nhà , mấy cô con gái len lén đem dấu trong phòng ngủ , để tối ngồi xúm vào nhau gói quà ....Thế là buổi sáng , chờ tôi thức dậy ... cả chúng nó chạy oà vào lòng hôn mẹ cùng đồng thanh "Happy Mother's day !" ... Lại là những giọt nước mắt rơi rơi vì hạnh phúc !!!
Anh bảo tôi , Anh vui vì hình ảnh tôi trong từng ngày , nhất là ngày Mother's day , tôi đối với Mẹ tôi cũng chẳng khác gì . Hình ảnh đẹp dịu dàng tỉ mỉ đó đã ăn sâu đậm vào lòng của các cô con gái tôi bây giờ .....
Tôi thầm cảm ơn Anh, cảm ơn các con đã cho tôi sống mãi một trời hạnh phúc yêu thương vô bờ - Chỉ cần một lời nói một cử chỉ ân cần đã đủ làm tôi sung sướng hơn rồi - Đó là món quà vô giá phải không ???
Hoài Thương Trang - Happy Mother's Day To All - May 9
Viết trong sự thương tiếc ngậm ngùi nhớ Mẹ
Cho các cô con gái của tôi & Xin dành cho những ai đang làm mẹ và còn Mẹ !
Thursday, February 11, 2010
Xuân Trong Cô Đơn Và Nỗi Nhớ...
Mẹ tôi mất . Thế là tôi mất Mẹ nhằm vào mùa Lễ Tạ Ơn ...
Tạ ơn Mẹ - Tạ ơn Cha
Đã cho con hiểu đời là thương vay
Kiếp Nhân Sinh tạm cõi này
Tử Sanh - Sanh Tử vòng xoay Luân Hồi...
(Htt)
Đau đớn nào có thể nói lên hết được - Xót xa muộn phiền nào có thể lãng quên trôi.
Ngày Mẹ nhắm mắt ra đi, tôi còn ôm Mẹ trong vòng tay nói vội lời yêu thương dù tôi vẫn từng nói mỗi ngày khi ngồi bên Mẹ . Nước mắt tôi tuôn tràn và trong một khoảnh khắc, tôi thấy đất trời ngừng xoay , tim tôi đứng lại và hình như linh hồn Mẹ đã nhẹ nhàng thanh thản bay vào cõi hư vô... để lại trong tôi nỗi hốt hoảng trước thời gian chia lìa khắc nghiệt ....
Mẹ ơi ! Những giòng sông trôi đi , có bao giờ quay trở lại ! Giờ Mẹ cũng ra đi, con chẳng biết tìm đâu ? Chẳng phải đợi gì, khi Mẹ mất đi con mới khóc . Mà nước mắt con đã từng chảy âm thầm mỗi khi Mẹ ốm Mẹ đau , bỏ ăn bỏ uống.
Ngay cả những lúc Mẹ nằm im lặng trong căn phòng bé nhỏ để nghỉ ngơi tỉnh dưỡng. Con vào ra , đi đứng không yên cứ thấp thỏm trông dòm ngó Mẹ . Lắng nghe tiếng Mẹ thở nhẹ và mong manh quá cứ làm con sỡ hãi bồi hồi . Con ghét thời gian trôi nhanh, kéo theo tuổi Mẹ già nua, và tóc con lại thêm màu bạc trắng ...Mỗi một ngày đi qua con lại thấy cô đơn và chơ vơ .
Ai níu kéo nổi thời gian ? Ai ngăn chận được thời gian ??? Sao để Mẹ tôi ôm cuộc hành trình thầm lặng đi về phía hoàng hôn mà bên kia bóng tối tôi tìm và không thấy được những gì tôi muốn thấy ????
Mẹ ơi ! Con cám ơn Mẹ đã cho con những năm tháng sống chung và gần gũi Mẹ. Dù vui buồn khổ đau Mẹ giữ lấy riêng mang. Vì Mẹ chỉ muốn cho con gái Mẹ được tròn yêu thương hạnh phúc bên chồng, bên con , bên cháu và gia đình . Mẹ có biết đâu, hạnh phúc con cũng nằm trong sự hiện hữu của Mẹ từng ngày từng đêm.
Mẹ như một cành hoa hồng thẵm đỏ trong trái tim con tràn đầy sức sống, một ngày trôi qua cành lại trổ nụ thêm bông và toả hương thơm ngào ngạt. Vậy mà từ khi Mẹ vĩnh viễn ra đi, hoa nhợt nhạt phai màu để lại trong tim con một trời trắng xoá mênh mông tan tác ...lòng con mới thật bàng hoàng và hoảng sợ :
"... Ô hay, con mất Mẹ rồi
Bông hồng thẵm đỏ phai phôi sắc màu
Trắng vành tang - Trắng đêm thâu
Một ngày bỗng thấy mây sầu tối đen... "
(Htt)
Trong nỗi sầu cô quạnh ấy, con nhớ lại một vài câu thơ mà thiền sư Nhất Hạnh đã viết :
"...Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận kẻ mồ côi.
Quanh tôi ai cũng khóc,
Im lặng tôi sầu thôi,
Để dòng nước mắt chảy,
Là bớt khổ đi rồi . . .
Hoàng hôn phủ trên mộ,
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Mất cả một bầu trời..."
Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì đã mất rồi...
( Thiền Sư Nhất Hạnh)
Giờ sống xa khỏi vòng tay của Mẹ, con hụt hẫng trăm điều khốn khó. Buồn đau dại khờ. Bầu trời trong xanh vẫn đong đầy tự do và con giống như một con chim bé nhỏ bay lạc loài chơi vơi trong khoảng không gian ấy một cách sợ hãi ! Hình như không ít hay nhiều , cũng đã có điều gi làm con ân hận khi còn bên Mẹ. Nhất là chữ hiếu con trả chưa xong.
Mẹ ơi ! Đau khổ - Chia lìa - Buồn vui - Hạnh phúc đều nằm trong vận mệnh của chính mình. Biết rõ vậy mà khi mất Mẹ rồi, con vẫn giận cuộc đời đã không quá công bằng . Mấy năm chung sống bên Mẹ, vẫn còn quá ngắn để con lo lắng chia sẻ niềm yêu thương hạnh phúc đến Mẹ ...
Vậy mà khi bên con, Mẹ cứ mãi lo âu bảo con gái Mẹ sao cứ hoài loanh quanh bên Mẹ, không rời làm Mẹ áy náy chẳng yên . Đến nỗi nhiều khi Mẹ phải giận hờn cau có , xô đuổi để con lặng lẽ một mình ...khóc ! Va` rồi những giọt nước mắt già nua trên khoé mắt Mẹ khô đọng hằn nỗi muộn phiền xót xa không vơi...
Mẹ ơi ! Con vẫn thao thức, nhớ Mẹ trong bóng đêm . Nhớ dáng Mẹ đi, dáng Mẹ ngồi. Hình ảnh Mẹ là cả một trời thơ con mang theo trong nuối tiếc đau thương.
Mùa Giáng Sinh lại về, tuyết trắng ngập hồn con băng giá - Lung linh ánh đèn Noel toả sáng giữa sương mù và đêm đen . Mẹ là ngọn nến, nồng cháy và sưởi ấm trong trái tim con giá lạnh vì nếu không có ngọn nến toả hương thơm nồng ấm , hồn con sẽ cô đọng ứa máu va` đời con sẽ trống vắng hoang vu . Mấy kẻ đi qua , mấy người dừng lại . Mấy kẻ còn Mẹ - Mấy kẻ mồ côi . Đời ai rồi cũng thế , sanh tử và chia lìa.
Mẹ , bây giờ lại xa con quá ! Để đêm Giáng Sinh về , quà cho Mẹ vẫn là tiếng nói yêu thương từ trong cửa miệng và trái tim con tự phát sinh ra nói với Mẹ rằng: "Con thương Mẹ nhiều, nhiều lắm Mẹ ơi !"
Ngỡ ngàng giữa tháng Hai, mùa Xuân đến gần kề .... Mặc cho con đón nhận một cái Tết muộn phiền đầy thương đầy nhớ ! Phố hoa phố chợ vẫn rộn ràng kẻ sắm người mua .
Ừ, Thôi Mẹ về ! Ừ, Thôi Mẹ đi.... Đã bao năm, Mẹ trông đợi một mùa Xuân hạnh phúc xum họp bên Cha và hai bên Nội Ngoại đón chờ . Bây giờ Mẹ đã như ý mà thanh thản trở về mái nhà xưa .
Với tuổi thơ hoa bướm.
Với hò hẹn năm xưa. Với thành phố cổ ,
Với Hà Nội một thời vắng bóng Mẹ qua.
Với con đường ngập hoa sữa trắng .
Với hàng me bay, lá bàng nhuộm đỏ .
Với giòng sông nước óng ả chiều mơ .
Với trời xuân tiết lạnh giữa mùa .
Bên mái tranh ấm , Mẹ quay quần với gia đình cùng bánh mức , hạt dưa và ngọn lửa bập bùng nồi bánh chưng xanh .
Tết trong những ngày xa xưa, Mẹ còn khoe áo mới , tóc vấn vành khăn nhung cùng Cha mừng tuổi thọ Ông Bà và các bác cùng lì xì cho các cô các chú và con cháu gần xa ... Ngoài hiên thềm hoa nắng đì đùng những tràn pháo nổ vang rền cả một trời quê hương ... Và những cành mai, đào khoe sắc thắm.
Mẹ ơi ! Chỉ có con , Tết này thiếu vắng bóng Mẹ hiền dấu yêu !
Hoài Thương Trang - Xuân 2010
Mùa Xuân khóc trong cô đơn và nỗi nhớ .
Subscribe to:
Posts (Atom)


