Wednesday, April 22, 2009

Mùa Thu, Hoa Gạo Nở !

















Hôm qua nhỏ đến thăm , tháng mười , nắng ngoài sân vẫn còn lung linh - vui lắm . Lẽo đẽo theo sau là người tình trăm năm của nhỏ - nghe tình chưa ! - Mà không tình sao cho được chứ, khi nhỏ đi đâu cũng có chàng theo sau. Như cái bóng dài đổ xuống bên lề , chỗ nào có nhỏ đứng hay ngồi , cái bóng đó đều lặng lẽ che mát cả đường đi lối về.

Mùa Đông , sau vườn nhà chị hàng cây khô lá - đứng trơ trơ , trần trụi như một bức tranh lõa thể . Tưởng tượng thôi, chắc bức tranh đó rất đẹp và hấp dẫn lắm phải không nhỏ ? Vậy mà chị lại nhìn ra hàng cây khô ấy thấy cứ y như là mấy anh chàng nghiện và say đang ngả ngớn khoe khoang bộ xương cách trí hay lòi ra biết bao nhiêu là cái xương sườn xương sống - trông mà run lạnh cả người . Hoặc giả như , những cành cây khô đen đủi ấy được khoác vào cái áo ấm mùa đông - kết cấu lại bằng những mảnh thủy tinh của tuyết của đá pha lê vương đọng quanh mình - Âý thế lại tạo nên một khung cảnh nên thơ tuyệt diễm của một cung điện lộng lẫy trong một thành phố bá lệ hoa đèn rực sáng dưới ánh nắng . Nhìn theo cũng làm lòng chị ngẩn ngơ ít nhiều. Nếu có nhỏ và chàng của nhỏ ở trong đó, chị sẽ hát tặng cho Bản Tình Ca Mùa Đông . Một phim tình lãng mạn của Hàn Quốc - cũng đã một thời làm sống lại tuổi trẻ trong chị , một thời của đam mê, của hạnh phúc mà chị vẫn còn yêu thương gìn giữ trong tay.

Vậy chứ chẳng phải đợi gì xa xôi thì mùa Xuân sẽ đến , cây lá lại xanh um - lá chen lá , hoa chen hoa. Màu sắc hương xuân gọi mời ong bướm và lũ chim về tung tăng nhảy múa trước thềm sân sau. Cỏ mịn màn mơn man, có bao giờ nhỏ nghĩ như chị - ước gì mình bé lại , ngả lưng nằm ngủ ngoan trên thảm cỏ xanh tươi mát ấy hay lắng nghe tiếng thời gian nhè nhẹ đi qua . Mặc cho loài giun dế nằm rên rỉ dưới lòng đất sâu kể chuyện trăm năm.

Để rồi nắng Hạ kéo về , hanh vàng con phố . Nắng tung tăng nhảy múa theo vũ điệu Lambada. Vui nhộn như những dấu chân chim Hải Âu xa xa ngoài biển ....Rong rêu phơi mình ôm ấp đá mỗi khi sóng đưa vào cát. Làm chị nhớ biển, nhớ Nhatrang .
Ngày xưa biển cũng vỗ về như thế , cũng hiền hòa như thế.
Vậy mà bây giờ , biển ở nơi xa đó - chỉ còn lại bãi cát trắng nằm im chờ đợi những con sóng vỗ xô bờ xóa đi dấu vết chân trần của một thời chị em mình đã đi qua !
Biển vẫn muôn đời chập chùng nằm lắng nghe tiếng gọi hư không hay bên đời vẫn mãi cuồng phong bão tố để loài dã tràng hoang man không biết nơi nào là chốn bình yên, cứ trốn sâu vào vỏ ốc - nằm im ôm nhớ thương ngậm ngùi theo nhau.

Rồi gió hát ru mùa Thu trở lại, mùa Thu của mắt nâu buồn . Tháng tám, có người con gái vẫn ngồi đếm mùa Thu đi qua . Sinh nhật của chị đấy - già rồi không ai muốn nhớ đến, vậy mà đôi khi vẫn có người trông để thổi ngọn nến hồng chúc chị thêm tuổi đời được an lành và hạnh phúc . Ừ, thì mùa Thu cứ đến để người người yêu nhau không vội vã . Và vì thế , chị vẫn viết , viết cho mùa Thu , cho hạnh phúc còn mãi ấm nồng. Cho chiếc lá thu bay nỗi nhớ qua mau để lại trong chị một chút kỉ niệm đong đầy yêu dấu.

Mùa Thu , trời hay làm mưa - không gian tím cũng bâng khuâng nghẹn ngào tiếc nhớ ! Thảo nào tháng mười mà trời cũng còn mưa vỡ ngoài hiên vắng , đâu đây rơi rụng cánh lá vàng , khô héo gẫy dưới từng gót chân. Và hàng cây lại bắt đầu trơ trọi, như ngàn cành khô đang giăng tay chờ đợi ôm ai dưới màn sương thu ảm đạm một màu nhớ nhung - Một vài con nai tơ ngơ ngác đi vào sân vườn hỏi khẽ lá về đâu ?
Chị lại nhớ hôm qua nhỏ đến , mang cho chị chút hương yêu ấm nồng trong tim . Dường như có lúc ngoài trời đổ mưa, những hạt mưa đổ ướt và trắng bong như những hạt gạo đầu mùa nhỏ gánh vào nhà cho chị , cho Mẹ. Thật ra thì nhỏ cũng đã hiểu rõ , chị và Mẹ không đói cơm nhưng chắc lẽ đói lòng và thèm khát sự yêu thương lo lắng như nhỏ đã dành cho, có phải ???
HoàiThươngTrang

(Viết cho Mùa Thu, năm nào....)

No comments: