Wednesday, April 22, 2009
Vì Ta Vẫn Còn Yêu Nhau !
- Thưa ông, bệnh bà ấy như thế nào ạ ?
- Tôi cũng không rõ lắm.
- Thế tại sao bà lại được đưa vào đây ?
- À, buổi sáng thức dậy , tôi vừa bước ra khỏi phòng , định xuống nhà pha một ly café thì thoáng nhìn thấy cô ta đang ngồi ở trong phòng khách . Chúng tôi chưa kịp chào hỏi nhau thì cô ấy đã vội quay mặt đứng dậy – chắc định đứng dậy để làm việc gì đó nhưng khi bước đi được vài bước thì cô ấy quỵ ngã xuống rồi bất tỉnh …Tôi hoảng quá chạy ngược trở vào phòng , gọi 911 và chỉ trong một khoảng khắc thì xe cứu thương đã đến đưa cô ấy vào xe cấp cứu rồi chạy thẳng vào đây. Thế là tôi phóng xe chạy theo vì lúc ấy tôi không thấy có ai ngoài tôi ra.
- Thế à ??? Xin ông điền vào đơn này và cho biết những điều quan trọng cần thiết có liên quan đến sức khỏe của bà nhà để lát nữa đây bác sĩ khám nghiệm có thể biết rõ hơn . Cám ơn ông.
- Ồ. Xin lỗi, cô ấy không phải là vợ tôi . Chúng tôi là những người đang sống share phòng. Cô ấy vừa dọn vào được mấy ngày thôi . Hình như chỉ có một mình . Tôi chưa rõ lắm về hoàn cảnh của cô ấy…
- ???
Bà y tá chưng hững nhìn người đàn ông đang lúng túng đứng gần đấy , cây viết đang cầm trên tay bỗng rơi xuống khỏi mặt bàn …nằm im như những dòng suy tưởng của người đàn ông xa lạ nhưng rất đầy vẻ lo âu . Bệnh nhân vẫn còn đang nằm bất động trên chiếc giường cấp cứu … bà y tá nhìn quanh…à đây rồi , cái xách tay của cô ấy cũng ở đây rồi . Bà mở ra tìm thấy cái bóp nho nhỏ , lấy ra tấm thẻ căn cước và trao cho người đàn ông nói nhanh:
- Cảm phiền ông, nếu thế thì phải nhờ đến ông dù sao ông cũng là vị ân nhân đã theo cô ấy đến … đây là cái thẻ căn cước ông xem đấy rồi điền tên tuổi của cô ấy vào đơn dùm , cám ơn ông.
Người đàn ông ra vẻ bối rối nhưng rồi không thể từ chối được dù gì cả hai cũng đã ở chung nhà .…. có khác là cả hai đều chỉ là ở share phòng mà thôi . Người đàn ông bắt đầu nhặt cây viết lên và cầm cái thẻ căn cước lên đọc , mặt người đàn ông hơi đăm chiêu suy nghĩ một chốc , bỏ tấm căn cước xuống rồi cầm lên nhìn kỹ vào đấy – ông buông cây viết , đưa hai tay ôm cái đầu – hình như có điều gì làm ông khổ sở lắm . Được một vài giây người đàn ông đứng bật dậy đến bên cạnh chiếc giường nơi người đàn bà đang chờ đợi được đưa vào phòng để bác sĩ khám nghiệm – trên người đàn bà ấy đã có đầy những giây nhợ gắn bó vào người rồi và đây là lần đầu tiên người đàn ông mới thật sự nhìn thấy gương mặt của người đến thuê trọ cùng nhà …khuôn mặt ấy trắng xanh và đẹp , đẹp lắm như một nàng thiên thần đang nằm mộng mị. Người đàn ông nhìn thật kỹ vào khuôn mặt xanh xao đó và rôi đầu óc ông như muốn bùng nổ ra vỡ tan vào khoảng không …
- Thưa ông, ông có sao không ạ ?
- Ồ, tôi …tôi khó thở quá ! Xin phép bà, tôi phải ra ngoài và rời khỏi bệnh viện ngay bây giờ . Bà có thế tìm người nào đó giúp bệnh nhân ….Gọi cơ quan xã hội chẳng hạn …….biết đâu người ta có thể tìm ra được thân nhân của người bệnh ..
Rồi người đàn ông bỏ đi thật nhanh như đang trốn chạy một điều gì kinh hoảng lắm . Để cho đúng luật pháp và lương tâm nghề nghiệp, bà y tá vói chiếc điện thoại gọi ngay cảnh sát an ninh tại nhà thương báo cáo về thái độ lạ lùng của người đàn ông đó . Cách nơi đấy không xa lắm , người đàn ông bị bao vây và bắt giữ đưa về ty cảnh sát để điều tra lý lịch. Sau những giờ dài tìm hiểu về người đàn ông này, người ta không thấy ở ông có một điều gì phạm pháp đến pháp luật để cáo tội thì việc ông đưa bệnh nhân vào hôm nay là một việc làm nhân nghĩa đáng được tôn trọng vì theo lời bác sĩ cho biết sau khi khám nghiệm bệnh tình của bệnh nhân nếu không đưa đến nhà thương kịp thời , thì tánh mệnh của bệnh nhân sẽ khó mà qua khỏi vì cô có một cục bướu rất lớn nằm chấn ngang mạch máu ở trong đầu . Bệnh nhân đã vừa trải qua một cuộc giải phẫu khá nguy hiểm – tuy nhiên bác sĩ cũng đặt nhiều hy vọng là bệnh nhân sẽ bình phục . Thời gian ngắn hay dài thì chưa rõ , bác sĩ chỉ lo bệnh nhân có thể mất đi ít nhiều trí nhớ ….vì cục bướu đó nằm gần ngay sợi dây tâm não (personal) của con người .
Hiện giờ bệnh nhân đang còn nằm trong phòng Recover Room khi không có một ai là người thân bên cạnh . Người ta đã lục lọi hết trong cái xách tay của bệnh nhân vẫn không có một địa chỉ hay số điện thoại một ai để họ liên lạc. Ngoài người đàn ông vừa bỏ đi và đang bị tạm giam giữ với hy vọng …
- Thưa ông, ông có thể giúp chúng tôi làm tròn một công việc tốt đối với một người đang nằm hồi sinh trên giường bệnh ?
Người đàn ông vẫn im lặng suy nghĩ một cách khổ sở nhưng rồi ông chấp nhận với một điều kiện khi người bệnh hồi tĩnh - ông sẽ phải rời khỏi bệnh viện và không được cho người đàn bà ấy biết tên mình. Vì tôn trọng , người ta chấp thuận.
Gần cả một năm dài ròng rã , ngoài công việc hàng ngày . Chiều nào tan sở người đàn ông cũng ghé qua bệnh viện để thăm bệnh nhân trước khi về nhà. Vợ ông biết được , ra tòa nộp đơn ly dị . Ông không buồn hay phân trần. Ông đồng ý ký giấy ly dị vì ông chưa có con . Như vậy ông sẽ không cảm thấy tội lỗi khi vợ ông không đồng cảm dù đã nhiều lần ông giải thích mỗi khi bị tra hỏi.
Người đàn ông còn bị vợ buộc tội là đồng lõa đưa nguoi do – theo đúng như lời vợ ông viết vào tờ đơn ly dị - về ở share phòng cho nên mới có cái cảnh lén lút đi thăm nuôi ở nhà thương nhưng bà không rõ được sự tình trớ trêu đã xảy ra như thế nào khi mà người đàn ông đó đã muốn quên đi cái dĩ vãng đau lòng xót xa hay mòn mỏi dấu mãi trong tim từ bao nhiêu năm qua …
Ngày đó , người đàn ông đang còn tuổi đôi mươi, tên Nguyên gặp Thụy – một đứa con gái mười bảy hồn nhiên xinh đẹp như cánh hoa mà khi mới gặp lần đầu tiên đã làm con tim anh bồi hồi rung cảm giữa một đêm văn nghệ họp mặt bỏ túi tại khu đại học – nơi mà cả hai cùng đang miệt mài sách vở . Thụy mới tập tễnh năm đầu và Nguyên đang ở vào năm cuối . Sau nhiều lần săn đón – họ quen nhau. Anh cũng đã nhiều lần thổ lộ rằng anh yêu Thụy và Thụy cũng đã từng nói câu yêu thương anh nhưng gia đình Thụy không chấp thuận vì biết được anh sẽ ôm cái mảnh bằng về âm nhạc . Những người biết thưởng thức và yêu nhạc – Họ đón nhận những tình ca anh viết và luôn luôn săn đón những đứa con tinh thần của anh . Làm lòng anh hạnh phúc . Thế mà chỉ có ba mẹ Thụy cho rằng cái nghiệp dĩ anh mang lại là hiện thân của bọn “Xướng ca vô loại” - không bổ ích gì– nhất là sẽ không mang lại sự ấm no hạnh phúc cho Thụy nếu Thụy yêu và lấy anh - Thế là anh bị gia đình nàng cấm đoán sỉ nhục . Anh không chịu đựng được bao lời đắng cay thân phận mình nên đành nói lời chia tay cùng Thụy . Thụy khóc hết bao nhiêu là nước mắt , xin ba mẹ vì yêu thương con gái mà hãy chấp nhận tình yêu của anh dành cho Thụy . Mà hồi đó anh đâu có dám mở lời cưới hỏi Thụy đâu bởi anh biết Thụy cũng còn bé bỏng dại khờ . Anh chỉ yêu và mong đợi thế thôi !!! Vậy mà ba mẹ nàng nhất định khuyến cáo anh hãy buông tha Thụy bằng những lời lẽ nhục mạ đến hết lời . Ngày ấy, anh cũng còn quá trẻ , còn bồng bột – Anh không muốn bị kẻ trên chà đạp đến nhân phẩm của anh. Mà đáng lẽ ra , những người có con tim văn nghệ như anh mới làm dịu đi bao trái tim mệt mỏi giữa một xã hội đầy bon chen này . Không phải người ta đã đổ xô đi nghe một vài chương trình đại nhac hội , một vài nơi ca nhạc ở các vũ trường để giải sầu hay để quên đi những muộn phiền sau một tuần làm cực nhọc đó sao ? Mà anh lại chỉ là một anh nhạc sĩ khiêm nhường , viết nhạc làm thơ để cám ơn đời , cám ơn người đã cho anh một tâm hồn rộng mở với con tim . Và vì yêu anh , Thụy hứa sẽ từ bỏ tất cả để đi theo tiếng gọi của con tim và tình yêu chân chính của lòng mình . Tự ái khi nghĩ đến ba mẹ Thụy, anh lạnh lùng dửng dưng bảo là anh không yêu Thụy . Thụy yêu anh và biết rõ tình yêu anh dành cho Thụy - nên không tin. Để chứng minh cho tình yêu đổ vỡ nhanh chóng ấy, anh gặp một đối tượng chỉ mê anh qua lời ca tiếng nhạc rồi hỏi cưới người ấy làm vợ. Được tin đó , Thụy buồn tình – và buông xuôi tình cảm khi ba mẹ nàng hứa hôn với một người đàn ông lớn hơn nàng những mười tuổi – hồi đó người ấy đang làm chung cùng sở với ba của Thụy , thấy nhà có con gái xinh đẹp – người ấy làm quen rồi lân la đến nhà Thụy chơi – vì muốn Thụy quên anh nên ba Thụy mới tạo cơ hội để người ấy đến nhà đưa Thụy đi đây đi đó . Đang như muốn quên một chuyện tình mong manh như sương như khói ấy - Trong một lần đi chơi Thụy bị người ấy hãm hiếp . Uất ức mà không dám thố lộ cùng ai - nhất là khi người ấy đã đánh tiếng với ba mẹ là muốn xin hỏi cưới Thụy làm vợ. Ba mẹ Thụy vui mừng lắm , vì biết Nguyên đã thực sự lánh xa con gái mình nên loan tin đi khắp nơi đến người thân và bạn bè xa gần . Nguyên bàng hoàng sờ sững lại cũng không thoát khỏi cái cảnh đau tim khi nghe được tin hồng bay bổng đến từ một trời dĩ vãng . Ngày nhà Thụy giăng hoa đèn kết pháo làm lễ Vu Quy – chú rể không đến ………. Ngựa nã truy phong ! Nàng nhục nhã và xấu hổ rồi tự bỏ nhà đi biền biệt …Duyên phận bọt bèo trôi nổi theo giòng đời lưu lạc …Được một thời gian , nàng về đến ngang phố lạ , Thụy dừng lại để tìm lại cho mình một chỗ bình an – Không ai quen biết để Thụy sống lại một trời dĩ vãng , một thời Thụy có Nguyên với tình yêu khao khát đó….Tưởng đời sẽ lãng trôi , nào ngờ - phố lạ nhưng người không xa lạ lắm …căn nhà trọ đã là nơi nàng nhìn lại được người yêu năm cũ ngày đó nên nỗi xúc động bàng hoàng làm nàng quyệt quệ chết giấc . Người ấy không ai khác hơn là Nguyên .
Cũng là ngày đó , khi biết có người đến share phòng , Nguyên không mấy bận tâm . Vì tối ngày anh cứ dán đôi con mắt vào cái computer để sáng tác thơ nhạc …. Vợ anh cứ dò dặm ý tứ của anh và hay thỏ thẻ bảo :” Cái con bé mới dọn vào phòng bên xinh đáo để . Anh đã gặp mặt bao giờ chưa ?” Hoặc giả như có lúc nàng ra giọng cấm đoán :”Đừng có mà bày đặt ra điều quân tử giúp này giúp nọ là chết với em đó nhen” Rồi có lúc như hăm dọa “:Em mà bắt gặp anh lăng nhăn với con đó là chết với em “ – Những lúc nghe như vậy Nguyên chỉ thương hại cho vợ , tuy là sống bên nhau , lấy nhau thật nhưng vợ anh biết rõ là anh cũng chỉ yêu có mỗi Thụy nên anh chẳng bao giờ bỏ ra cái thì giờ hiếm hoi ấy để nghĩ đến ai kia ….
Vậy đó mà hôm nay ….Thụy đang nằm im đó , trong căn phòng dưỡng bệnh bất động như giòng thời gian nghiệt ngã đang bao quanh . Có lúc Nguyên không biết phải làm gì nếu Thụy tỉnh lại …Thụy ơi ! tha lỗi cho anh – Một đời anh đã chết vì ngày đó anh đã tàn nhẫn xua đuổi tình yêu em . Lỗi ở anh vì anh đã hèn hạ không can đảm để đối phó với bao nhiêu là thử thách để đưa em ra khỏi vùng trời đen tối ấy mà đến cả ba mẹ em cũng không tránh được cái cạm bẫy lưới tình giăng mắc đang chờ chực xô đẩy em vào vực thẳm cuộc đời .
Em có nghe không hở Thụy ? Tha lỗi cho anh . Anh cũng đã và đang khóc cho cuộc tình của chúng ta hôm nay . Ngày mai chúng mình sẽ phải ra sao ???? Căn phòng trọ sẽ đóng cửa hay tình yêu của chúng mình sẽ khép lại như một trang sách cũ đã vàng ối ngả màu vì nhung nhớ ….Trời xanh mây tím ủ rũ theo thời gian vô tình nhưng lại tàn nhẫn quá phải không Thụy ??? Khi mới nhìn ra được em, anh muốn quay lưng đi xa thật xa để tình yêu này được ngủ yên hay bỏ lại tất cả để quên đi hết cái quá khứ hao gầy đó .
Nhưng Thụy ơi ! Dậy đi em , tỉnh dậy đi em …Anh van em , hãy mở mắt ra nhìn anh . Anh hứa – Anh sẽ ở lại cùng em và muốn được thấy em hạnh phúc , bình an đi giữa cuộc đời còn lại để chúng mình được sống bên nhau nếu có thể …
Vì anh vẫn mãi còn yêu em !!!!
07.28.2008 15:25:00
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment